Tôi đã từng mất gần 60 ngày nhằm chọn một cái bàn ăn ở căn hộ 40m2 của tôi. Trong đầu tôi lúc đó rằng thiếu bàn ghế sẽ làm phòng trống trơn. Cho tới một hôm hội bạn ghé qua, tôi bê hết bàn ra ban công và cả bọn ngồi bệt. Kể từ hôm đó, chúng nó toàn đòi ngồi đất. Lúc tìm hiểu thiết kế nội thất, tôi hiểu ra một điều đơn giản: nội thất không phải để trưng, mà phải phục vụ cách bạn sống.
Thà ngồi đất còn hơn kê thêm một cái bàn lềnh kềnh
Tôi còn nhớ chiếc bàn ăn bốn chỗ ngồi tôi rinh về khi mới dọn đến với giá 4 triệu. Cái bàn đó chiếm tới 2 mét vuông chỗ trung tâm phòng, ấy vậy mà ngót nghét 12 tháng mỗi lần dùng bàn tôi đếm trên đầu ngón tay, còn những lúc khác nó chỉ để chất đồ. Hôm nọ, tôi quyết định dỡ bỏ cái bàn cùng 4 cái ghế, chuyển tặng một người bạn ở quê. Thay cho bộ bàn ghế, tôi bày chiếc chiếu kiểu Nhật to 3m2 ngay lòng phòng, rồi xếp đệm bông ngồi bệt quanh mép. Diện tích tiết kiệm được là 2m2, nhưng cái cảm giác, phòng rộng hơn hẳn. Hội bạn lần đầu bước vào thường đứng sững lại và hỏi tôi: 'Mày bán bàn rồi à?'. Tôi cười trừ và bảo 'cứ ngồi xuống đi'. Chỉ năm phút sau, cả bọn đã duỗi cẳng tự nhiên như ở nhà mình.
Chỗ ngồi bệt khiến mọi người ở lại lâu hơn gấp ba lần
Hồi còn bàn ghế, ai tới thăm hay ngồi độ nửa tiếng rồi đứng dậy kiếu từ. Tôi cứ tưởng vì nhà tôi chật nên mọi người ngại ngồi lâu. Hóa ra tôi sai to. Từ hôm bỏ bàn ghế, khách tới chơi tự khắc cởi giày lăn ra ngồi chẳng cần ai mời. Nhiều người tự pha nước chè, tự nhiên mở tủ lạnh kiếm đồ uống, nằm ườn ra đọc sách của tôi trên kệ không hề thấy ngượng. Một buổi tối đáng nhớ, cả hội bắt đầu từ 8h đến 2 giờ sáng hôm sau chẳng đứa nào chịu về. Tôi để ý lạ một điều: khi không có ghế cứng thì cái cảm giác 'xã giao' biến mất. Cơ thể được thả lỏng thế nên lời nói cũng cởi mở hơn. Có lần tôi đếm trung bình khách ở lại nhảy từ 30 phút lên tới 2 tiếng mỗi lần tới chơi. Nghe thì lạ nhưng đúng là như vậy.
Chiếc kệ treo tường mà tôi làm từ khung cửa sổ cũ
Không chỉ bỏ bàn ghế, món đồ tôi tâm đắc nhất trong tổ ấm 40m2 là chiếc kệ treo tường tự chế từ khung cửa sổ cũ. Chuyện là, lúc giúp ông chú dọn kho ở ngoại thành bộ khung cửa sổ bằng gỗ sắp bị đem đốt. Tôi liền xin mang về mang lên phố, rồi mất nguyên một buổi chiều để biến nó thành kệ. Đầu tiên tôi chà giấy nháp sạch lớp sơn cũ bong tróc, sơn phủ màu nâu đậm hai nước, rồi bắt thêm hai thanh sắt hình chữ L bắt tường chắc chắn. Tổng tiền chưa đến 200 ngàn, nhưng công sức thì nhiều vô kể. Giờ chiếc kệ chất đầy sách và mấy ngọn đèn dầu nhặt ở hàng đồ siêu rẻ. Khách đến chơi cứ hỏi mãi ‘cái kệ này mua đâu mà đẹp thế?’. Lúc tôi đáp là tự làm, họ trợn mắt không tin nổi đến khi tôi vạch áo những vết đinh cũ trên mặt gỗ chúng nó mới chịu tin. Điều tôi học được là đồ cũ không hẳn là vô dụng. Chỉ cần một chút mồ hôi, nó biến thành thứ đắt giá mà chẳng shop nào có.
Sàn nhà mới là đồ nội thất quan trọng nhất
Sau cả quá trình tự thiết kế lại, điều tôi rút ra được xương máu nhất chẳng phải bàn ghế mà chính là sàn nhà. Ban đầu tôi tính mua thảm trải sàn loại to giá 12 triệu. May mà tôi kịp dừng lại, vì thảm bẩn rất nhanh, khó vệ sinh. Thế mà cuối cùng loại sàn gỗ giả vân khổ rộng loại 1m2 x 20cm, toàn bộ tiền khoảng 9 triệu cho toàn bộ căn hộ 40m2. Mặt sàn nhẵn bóng, ấm áp khiến việc ngồi bệt trở nên dễ chịu cả vào mùa đông Hà Nội. Tôi bổ sung thêm một lớp xốp cách ẩm chỉ 5mm nên đi chân trần cũng thấy êm êm. Có đứa bạn nhận xét ‘sao mày không mua thảm cho sang?’. Tôi chỉ cười rồi hỏi ngược: ‘Mày thử ngồi đất xem có cần thảm?’. Sau 6 năm thuê nhà, tôi nhận ra một chân lý đơn giản mà ít người chịu tin: hãy thiết kế theo cách bạn sống, chứ không phải theo phong trào. Hôm nay, nhà tôi 40m2 không một chiếc bàn nào chẳng có ghế xô pha, thế mà tối nào bạn bè cũng kéo tới. Nếu bạn đang tự hỏi giữa chiếc bàn gỗ óc chó và chỗ sàn trống rộng, tôi khuyên bạn thử dẹp hết đồ đạc một tuần rồi tự trải nghiệm xem bạn có muốn kê lại không.