Năm ngoái, tôi nhận vẽ lại căn nhà cho đứa bạn thân hơn một thập kỷ. Mọi thứ ngỡ như trơn tru thì bỗng tôi gợi ý dỡ đi bức vách ngăn phòng khách với bếp. Cô ấy nhìn tôi hồi lâu rồi mới nói: Cậu biết không chỗ đó là nơi ba tớ đặt di ảnh má tớ suốt 10 năm trời? Tôi chợt hiểu mình đã nhìn ngôi nhà như một bản vẽ, thay vì một cuốn nhật ký sống.
Bức tường không chỉ là kết cấu chịu lực
Cả 10 năm hành nghề, tôi từng xem bức tường như chướng ngại sự liên thông giữa các phòng. Có lần tôi đề xuất phá bỏ một vách ngăn trong một căn hộ một khách hàng cho không gian bếp rộng thoáng hơn. Họ đồng ý ngay. Vài tháng sau tôi mới nghe kể ngay khoảng tường ấy gắn bó với kỷ niệm của cả nhà. Thật trớ trêu là, cả hai bên đều không nói với nhau chuyện đó. Với một kiến trúc sư, vách ngăn chỉ là một phần kết cấu chịu lực, thế nhưng với người sống trong đó, nó là một trang nhật ký không thể thay thế. Kể từ lần đó, tôi dừng hẳn việc gợi ý đập tường nếu chưa nghe họ kể: Anh chị có gắn bó gì với bức tường này không?
Bài kiểm tra 3 câu hỏi trước khi vẽ bất kỳ ngôi nhà nào
Sau sự cố với bạn thân, tôi bắt buộc mình phải dùng một bài kiểm tra 3 câu trước mỗi bản vẽ nhà ở. Câu thứ nhất, chỗ nào trong nhà họ hay rúc vào lúc tâm trạng tệ. Thứ hai, họ mong ngửi thấy mùi gì lúc về nhà. Và cuối cùng, món đồ nào dù cũ họ nhất quyết giữ. có thể nghe hơi bình thường, nhưng nó thay đổi của nó lên bản vẽ là rất lớn vô cùng rõ rệt. Trong 5 dự án gần đây, tôi đều hỏi cả ba câu này thì có tới 4 nhà thay đổi yêu cầu ban đầu sau khi trả lời. Một vị khách đòi phòng khách phải thật bề thế, nhưng câu trả lời số 2 lại là hương bánh mì từ thời thơ ấu nên tôi thiết kế một quầy bếp mở ngay gần cửa chính để mùi hương lan tỏa đầu tiên khi bước vào. Nếu tôi cứ vẽ theo kiểu cũ, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt cái bếp ở chỗ đó.
Thiết kế nhà đẹp là phải thiết kế cả những khoảng lặng
Tôi gặp không ít người nghĩ nhà đẹp là chất đầy đồ xịn, phải hoành tráng từng góc nhỏ. Nhưng tôi nhận ra một ngôi nhà đẹp thật sự bắt buộc có những góc trống chủ động bỏ trống. Tôi từng thiết kế cho một khách hàng hay ngồi đọc sách lúc 5 giờ sáng. Nhà của người đó diện tích hạn chế 60 mét vuông, người ngoài nhìn vào đều bảo tôi nên dùng kín đất. Ấy vậy mà tôi vẫn cố chấp chừa một ô cửa sổ trông ra góc sân sau cho dù rất tốn diện tích. Về sau chị ấy kể với tôi mỗi sáng ngồi cạnh ô cửa đó, chị đọc hai trang sách mà lòng thư thái hẳn. Đó là thứ mà một chiếc tủ gỗ óc chó không bao giờ mang lại được. Một tổ ấm nên có những nơi trống để gia chủ hít thở. https://thietkenoithat.com số đồng nghiệp gọi đó là thiết kế cho tâm hồn. Tôi đúc kết đơn giản: trang trí cho đẹp mắt thì dễ, tạo không gian để sống khỏe mới là nghề.
Bản vẽ có thể sửa nhưng ký ức thì không
Kể tiếp về bức tường của bạn tôi, tôi quyết định không đụng đến bức tường đó. Tôi chỉnh lại bằng cách sơn lại và lắp thêm kệ nhỏ ngay bên dưới di ảnh cho cô ấy đặt mấy chậu cây với khung ảnh cũ. Sau lần đó tôi rút ra, tôi bắt đầu áp dụng nguyên tắc 70-30 cho tất cả các dự án nhà dân dụng: giữ lại 70% cấu trúc cũ mang giá trị tinh thần, và chỉ can thiệp 30% phần còn lại để thổi hơi mới. Tỷ lệ này không phải công thức toán học nhưng nó đủ để tôi giữ được sự tôn trọng với quá khứ của những con người đang sống trong đó. Tôi từng gặp không ít người tìm đến muốn biến căn nhà thành một không gian khác hẳn. Tôi thẳng thắn chối từ không phải tôi bảo thủ mà vì tôi biết sau này họ sẽ tiếc. Ba tháng sau khi bàn giao nhà, đứa bạn thân của tôi bỗng gọi cảm ơn tôi đã giữ bức tường. Cô ấy bảo: mỗi sáng đi qua chỗ đó, bố nó vẫn ngồi uống trà nhìn di ảnh mẹ. Nếu lúc đó tôi cứng đầu phá bỏ, chắc tôi đã mất đi đứa bạn 15 năm. Thời điểm này, khi tôi nhận một đơn #keyword# nào, tôi luôn dành buổi gặp đầu tiên chỉ để lắng nghe họ kể thay vì mở máy tính đo đạc ngay. Vì một bản thiết kế sai chỗ sửa được ngay trong ngày, nhưng một kỷ niệm bị san bằng thì đừng mong có lại lần nữa. Nếu bạn đang có ý định làm mới ngôi nhà của mình, tôi chỉ có một câu muốn hỏi bạn: nơi nào trong tổ ấm này khiến bạn nghẹn lòng nếu không còn?